Ngày đầu tiên đi làm về, em tôi vứt phịch túi xách xuống giường và phàn nàn:
“Sao em ghét cái con đồng nghiệp ngồi cạnh thế không biết!”
Tôi hỏi:
“Tại sao?”
Nó trả lời:
“Em không biết, nó lì lì ít nói nên em thấy ngột ngạt, em ghét!”
Tôi bật cười, kể cho em tôi nghe những ngày đầu tôi bước chân vào môi trường công sở. Phòng tôi ngoài tôi thì còn 2 người, một bạn thì có vẻ ngoài lạnh lùng, khó gần, và cũng không hòa đồng cho lắm, bạn còn lại khá xinh, chủ động bắt chuyện và nhận giúp đỡ tôi trong công việc.

~Tôi chơi thân với bạn động nghiệp xinh xinh ấy, và cũng chẳng bao giờ trò chuyện gì với bạn còn lại trừ khi có công việc.
Cho đến một ngày, tôi đi làm muộn, đứng ở ngoài nghe thấy người bạn đồng nghiệp mà mình luôn tin tưởng, nói chuyện với sếp tôi. Khi sếp tôi tới kiểm tra và hỏi tôi đâu, bạn nói: “Nó chưa đến anh ạ! Ngày nào cũng đi muộn. Làm việc thì vớ vẩn lắm!”
Tôi đứng im như phỗng, ruột gan đảo lộn, tim thắt đau.
Người đồng nghiệp còn lại nói đỡ cho tôi: “Em nhờ bạn ấy tiện đường rẽ qua cơ sở mới lấy giấy tờ giúp em nên tới muộn thôi anh!”
Lúc sếp đi ra cửa, tôi chạy vội vào nhà vệ sinh. Đợi tinh thần ổn định mới trở vào phòng làm việc. Tôi vẫn cười nói như bình thường, giấu sự thật mà mình biết trong lòng. Có những điều dù mình đã tường tận nhưng vẫn nên im lặng, chỉ để cho lòng mình biết phải cư xử với đối phương thế nào.
~
Một thời gian rất lâu sau, người đồng nghiệp xấu tính của tôi nghỉ việc, chỉ còn tôi và bạn còn lại lo công việc trong phòng. Lúc này chúng tôi tiếp xúc nhiều hơn, hiểu nhau nhiều hơn, và quan trọng là đối với nhau chân thành không toan tính vụ lợi. Và chúng tôi chơi thân với nhau cho tới tận giờ.

~Thế đấy! Lòng người vô cùng khó đoán. Không phải ai lạnh lùng khoảng cách với mình là không quan tâm mình, không phải ai cười cười nói nói thân thiết với mình là yêu thương mình. Chiếc dao giấu dưới đệm, người nằm lên khó lòng biết được, đâu phải ai cũng như nàng Công chúa trong truyện cổ, ngủ trên 7 tầng đệm mà vẫn cảm nhận được vài viên đậu dưới giát giường?

Vậy nên, tôi nói với em tôi, em đừng ghét ai vô nghĩa, bởi nhiều khi người em vô cớ ghét, lại là người sẽ thương em hết lòng.
“Thực ra, lời nói nhiều khi đều là giả, chỉ có những điều cùng nhau trải qua mới là thật. Người tốt thường chẳng khéo miệng, người xấu lại luôn biết nói lời hay”
Hoạ hổ hoạ bì nan hoạ cốt
Giả ngu cho đời nó lành

 

Những dấu hiệu giữa Tử tế ‘THẬT’ và Tử tế ‘GIẢ’

20160928135350 63131 - Tử tế 'THẬT' hay Tử tế 'GIẢ'

Người giả tạo: họ chỉ tử tế khi có ý đồ gì đó

20160928135349 86892 - Tử tế 'THẬT' hay Tử tế 'GIẢ'

Người tử tế: họ ngưỡng mộ và hay khen ngợi người khác

20160928135349 61405 - Tử tế 'THẬT' hay Tử tế 'GIẢ'

Người giả tạo: họ hay buôn chuyện

20160928135349 23685 - Tử tế 'THẬT' hay Tử tế 'GIẢ'

Người tử tế: họ luôn cố gắng hết sức để thực hiện lời đã hứa

20160928135348 92852 - Tử tế 'THẬT' hay Tử tế 'GIẢ'

Người giả tạo: họ khoe mẽ mọi lúc

20160928135348 80565 - Tử tế 'THẬT' hay Tử tế 'GIẢ'

Người tử tế: họ không cố gắng làm vừa lòng người khác

20160928135348 31498 - Tử tế 'THẬT' hay Tử tế 'GIẢ'

Người giả tạo: Họ luôn cố gây chú ý

20160928135348 22003 - Tử tế 'THẬT' hay Tử tế 'GIẢ'

Người tử tế: họ tôn trọng mọi người