Chúng ta sinh ra vốn không ai đã thông minh hay lanh lẹ sẵn.

 

Tui quen bạn này. EQ của bạn cao cực.

Có một hôm anh sếp đối tác cùng đi ăn, cầm nhầm cốc nước của bạn lên uống một ngụm.

Uống xong, anh mới ngờ ngợ nhận ra. Anh xin lỗi rối rít.

Bạn vui vẻ đáp, có nhầm gì đâu anh, cốc này em cố tình rót cho anh đấy mà.

Ai cũng bớt ngượng.

Sau này khi nói về câu chuyện đấy, anh sếp khen bạn “nhảy số nhanh thật”, cứu anh một pha mất mặt.

 

Bạn bảo ngày xưa bạn đi thử việc chỗ ông sếp Nhật. Có một lần tương tự khách hàng cầm nhầm cái đĩa của bạn. Họ xin lỗi, bạn bảo không sao. Họ chu đáo lấy cho bạn cái đĩa khác.

Hôm sau bạn bị cho nghỉ việc.

 

Tui lại quen một bạn này.

Trong túi bạn lúc nào cũng có kẹo. Kẹo ngon lắm. Thi thoảng bạn lại mang ra mời mọi người.

 

Có một lần cô em ở bộ phận khác bị hạ đường huyết, bạn nhanh nhẹn móc túi kẹo ngọt của mình ra, xé vỏ rồi đưa cho. Bạn dặn cô bé nghỉ ngơi một tí đi công việc để anh hỗ trợ. Hôm sau bạn trở thành idol của cả công ty, con trai mà chu đáo quá thể.

 

Bạn từng bị bạn gái chia tay vì vô tâm vụng về.

Hai người đi chơi cùng nhau, cô ấy chóng mặt, bạn chỉ biết đứng như trời trồng mặc kệ, để cô ấy tự sang đường, tự vào siêu thị mua kẹo, rồi tự tới bệnh viện kiểm tra.

Sau khi níu kéo cô ấy không thành, trong túi bạn lúc nào cũng có kẹo.

xuanhieu.org cha truyen ngan 450x450 - Xuất phát điểm thấp Không có nghĩa là cả đời bạn thấp hèn

Có bạn kế toán mới vào,

ngay trong tuần đầu tiên đã tách xong chi phí doanh thu của cả chục bộ phận chồng chéo trong công ty.

 

Lượng công việc này, trước đấy thuê kế toán ngoài, người ra báo một tháng làm việc và tiền công dăm chục triệu.

Ngay tuần thứ hai bạn đã mở liên tiếp mấy buổi thuyết trình hướng dẫn sử dụng bảng biểu, để “anh chị em hạn chế điền sai số liệu”.

 

Slide trình chiếu đẹp lung linh. Vừa hài hước vừa dễ thương, lại dễ hiểu. Đi học xong về mọi người làm bảng biểu nhàn hẳn.

Mọi người thích lắm. Sếp bạn đề nghị cho bạn rút ngắn thời gian thử việc. Thử một tháng thôi chứ thử gì nhiều. Làm tốt thế này.

 

Có một hôm nói chuyện xàm giờ nghỉ, bạn bảo, lúc mới ra trường bạn bị đuổi việc tận mấy lần.

Lần nào không bị đuổi thì bị chê.

 

Bạn làm bảng biểu từ 1 tỷ nhầm thành 100 nghìn. Báo cáo ngày 3 phải gửi cho đối tác để thanh toán kịp thời, ngày 5 bạn mới nhớ ra rồi vội vàng gửi. Sai bung bét.

Sếp của bạn lúc ấy bảo cho bạn lên chính thức cho đúng luật.

Nhưng nếu tháng sau vẫn làm ăn không ra gì thì tự xin nghỉ đi.

Tui cũng quen một bạn. Bạn này ai cũng quý.

 

Trong nhà bạn luôn đầy tủ hoa quả đồ ăn vặt. Chẳng bao giờ đói được. Nửa đêm buồn mồm vẫn có đồ ăn, thích gì ăn đó.

Bạn không gầy nổi. Bạn bè bạn cũng không gầy nổi.

Tui thích qua nhà bạn nhất trong đám bạn bè quen biết. Tại nhiều đồ ăn ngon.

 

Có lần bạn kể, hồi xưa đi làm bán hàng, ông chủ nợ lương, nửa đêm về tới phòng trọ đói mờ mắt nhưng không có gì ăn được.

Trong tủ lạnh chỉ còn mỗi hai quả mướp đắng với mấy thìa đường. Gas thì hết rau thì héo.

Bạn ăn mướp đắng chấm đường, vừa ăn vừa khóc.

Khát khao lớn nhất của bạn là kiếm thật nhiều tiền để có hẳn một tủ đựng đồ ăn.

Không còn phải đói thêm lần nào nữa.

 

Những bạn ấy, đi ra đường ai cũng khen tháo vát chỉn chu. Giỏi giang.

Thi thoảng còn được người này người nọ lấy làm tấm gương để noi theo.

Nhưng họ từng ngu ngốc. Từng kém cỏi vụng về.

Cũng từng sống cuộc đời của họ bằng những nỗ lực không thể vô dụng hơn được nữa.

 

Tác giả: Chà

Vote 5 sao post