Anh họ chị cũng đến vỗ vai mình theo kiểu anh cả, bảo mình bớt nóng này nọ, đâu còn có đó…  Chị thì hoảng lắm, trong mọi cuộc cãi vã, xung đột, chị luôn là người đáng thương và đau khổ nhất. Chị liên tục van xin mình bỏ dao xuống, miệng lắp bắp: ”Ba chị mà… Hà ơi… ba chị…”. Còn người được-gọi-là ba chị thì đứng một chỗ, nhếch mép tỏ vẻ khinh bỉ. Mình biết ổng đang nghĩ gì.

Tác giả: CusiuvOz – Người đọc: Kún – Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún

chioi9_mega.jpg
Ảnh minh họa

Chị chạy lại chỗ ổng níu tay giải thích, khuôn mặt và hành động ko khác gì một nô tì van xin nhà vua tha mạng trong phim. Chị nói mình chỉ là cu em của chị, học chung trường chung lớp gì đấy, luống cuống và lặp đi lặp lại…. Ổng không thèm nghe, và tất nhiên chắc chắn không tin, hất chị ra rồi quát:” Thằng Quân, mày lôi nó về (Quân là tên anh họ chị). Rồi ổng bỏ ra ngoài sân, để mặc chị gục xuống….

Mình quăng con dao, chạy lại đỡ chị. Anh họ chị cũng chạy lại an ủi:” Không sao đâu em, cứ về đi, có gì để anh nói hộ cho …” 

Chị nắm tay mình, nước mắt chị vẫn chảy trên khuôn mặt vẫn còn hằn đỏ vì cái tát lúc nãy, tay chị run run:” Chị phải về đây Hà ơi, chị xin lỗi em… Chị về nhà còn đi học nữa, còn mẹ chị nữa…”. Mình chả biết phải nói gì nữa, nắm tay chị thật chặt để động viên, mình biết là ko thể giữ chị ở lại nữa rồi, chị còn có gia đình, có đầy đủ cha mẹ, chứ ko như mình… . 

Anh họ chị quay sang bảo mình yên tâm, có gì để anh lo, ổng cũng xin lỗi về việc hồi nãy, ổng cũng không ngờ….

Chị lên xe rồi, ngoái lại nhìn mình. Ánh mắt chị buồn không tả xiết, chị vẫy tay chào mình rất nhanh vì sợ ba chị nhìn thấy. Nhìn dáng chị xa dần, mình thấy lòng quặn thắt. Sao chị lại khổ thế hả chị ơi…

Tối hôm đó mình nhắn tin cho chị thì không thấy chị trả lời, gọi điện thì số của chị không liên lạc được. Lo lắng vô cùng mà không biết phải làm sao, không biết có xảy ra chuyện j với chị không. Mình chỉ còn biết hy vọng là dù sao đó cũng là người sinh ra chị, là ba của chị, hổ dữ không ăn thịt con… Rồi còn có mẹ chị ở đó nữa…

Mấy ngày hôm sau tình hình vẫn như vậy, không hề có liên lạc gì từ chị. Chị cũng không hề online sau đợt ở bệnh viện… Bấn loạn thật sự và không thể gạt bỏ những ý nghĩ tiêu cực trong đầu nữa rồi. Nhớ đến cái tát của ba chị mà mình …..

Tối hôm đó khoảng 11pm, mình quyết định sang nhà chị xem tình hình như thế nào, và hơn nữa là vì mình nhớ chị quá, mình muốn đc nhìn thấy chị, dù là nhìn từ xa, mấy ngày nay thậm chí mình còn ko đc nghe giọng chị… Cứ ở nhà chắc mình chết mất. Mình gởi xe ở bệnh viện gần đó rồi đi bộ vào. Nhà chị chưa tắt đèn nhưng cửa đã khóa kín mít. 

Mình đứng chờ một lúc rất lâu, dù biết là gần như chắc chắn sẽ không được thấy chị. Mặc kệ, mình cứ đứng nhìn vào nhà chị, nhìn lên phòng chị dù nó đã tắt điện tối thui. Phía trước phòng, chỗ ban công, có một chậu xương rồng nhỏ mà hai chị em đã cùng đi mua vào tết năm ngoái, không biết là nó đã ra hoa chưa, chị còn đặt cả tên cho nó ……

Một lúc sau thì dân quân khu phố tới hỏi mình, mình ấp úng trả lời là tìm nhà bạn. Họ mới nạt nộ:”Tìm nhà ai, tên gì, giờ này còn tìm gì…”. Biết không ổn, mình bỏ đi. Có lẽ cũng chưa phải là khuya lắm nên họ gây khó dễ gì thêm…

Chiều ngày hôm sau thì mình nhận được điện thoại, số lạ. Mình nhấc máy ngay , đầu dây bên kia rất gấp gáp:” Hà, chị đây…”

Chap19 : 

Mình nghe giọng chị thì dồn dập ngay:” Chị đang ở đâu đó, sao không liên lạc với em, chị có sao không, chị làm em lo quá…”. Chị lí nhí như sợ ai nghe thấy:” Ba chị thu điện thoại rồi, cắt net luôn rồi, đây là số của anh Quân, mai anh Quân chở chị lên trường rồi ghé nhà em lấy đồ nha…” Mình chưa kịp hỏi gì thì chị vội vã:” ba chị về, chị cúp máy đây, bibi em..”. 

Tuy bớt lo lắng vì chị đã gọi nhưng mình cũng cảm thấy có chút hoang mang, không hiểu là chị đang có chuyện gì, thật sự là chị có ổn như những lời nói cố-tỏ-ra-bình-thường của chị không? Chẳng biết sao nữa, lúc nào mình cũng cảm thấy bất ổn về chị, mình chỉ lo chị sợ mình nông nổi nên đã giấu mình điều gì..

Khoảng gần trưa hôm sau thì chị qua, anh họ chị đứng ngoài trông xe chờ. Để chị vào một mình. Chị gầy gò và xanh sao, đôi mắt nặng trĩu mất ngủ, nhìn chị như già đi mấy tuổi vậy… Mình thương chị quá mà không biết làm sao, chỉ nắm tay chị hỏi han an ủi. Chị cười nhẹ để trấn an mình, cười mà như mếu… Mình liếc vội ra cửa ngó anh Quân rồi ôm lấy chị, chị không phản ứng gì, chị đang nghĩ gì mình cũng không biết nữa, mình cũng không cần biết. Mình chỉ đang cố thỏa mãn sự ”thèm khát” nhớ nhung những ngày qua của chính mình… Người chị ấm quá, lúc nào cũng vậy, ấm và thơm tho, dù cho chị có như thế nào đi nữa. Hình như mình ôm chặt quá, chẳng hiểu sao mỗi lần ôm chị mình đều ôm rất chặt, như là muốn ghiền nát chị vậy…

Một lúc thì chị nghẹt thở nên ho khù khụ, mình thả chị ra, chị mong manh và yếu quá, vậy mà sao chị cứ phải gánh chịu đủ cái thứ nặng nề gai góc của cuộc đời, ngay cả một cái ôm thật chặt chị cũng không chịu nổi ………..

Mình lấy đồ cho chị, những thứ lặt vặt mà chị bỏ lại phòng mình. Lúc đó ko hiểu sao mình lại không hỏi rõ là sao chị lại phải gom đồ về, những thứ này lấy lúc nào cũng được mà.. 

Lúc chuẩn bị chào chị về mình mới giật mình tự hỏi: Sao hôm nay chị mặc áo khoác dài tay kín mít, vào nhà rồi mà chị cũng không cởi ra (trước đây đến cổng là chị bỏ ra rồi). Chẳng hiểu sao từ sau… vụ đó mình rất hay nghi ngờ và tò mò (Đến giờ thì mình nghi ngờ mọi thứ và khủng hoảng niềm tin trầm trọng rồi)…

Mình chạy lại chỗ chị kéo tay áo chị lên, nhanh đến mức chị không kịp phản ứng..

Tay chị đỏ rực những vết bầm…

Mặt mình tái và hiểu ngay tức khắc, mình là thằng vốn có máu điên trong người. Nhiều khi hành động mà không kiểm soát được. Chả kịp suy nghĩ gì mình lôi chị sền sệt ra chỗ thằng anh họ. Mình chửi nó còn hơn cha chửi con, nói những lời tục tĩu mà trước đây mình chưa bao giờ nói:” Mày làm cái gì mà để chị bị đánh như thế này, mày hứa cái kiểu gì vậy, không làm được thì đừng có nói, mày làm anh cái kiểu gì vậy…” Bao nhiêu bực dọc điên tiết trong người mình đổ hết lên đầu nó. May mà lúc đó nó thấy mình vậy cũng không dám nói gì, chỉ giải thích là nó cũng không biết, không biết là đúng rồi, nó có ở chung với chị đâu, dễ điên thiệt. Nó mà phản ứng lại điều gì, chắc giờ này mình đang ngồi trong khám rồi..

Còn chị, chị sợ hãi lí nhí:” Chị bị té mà…”. Quay sang nhìn bộ dạng chị, nhìn cánh tay chị mà mình chỉ muốn đâm chết ”thằng cha” của chị ngay lập tức, khốn nạn không bằng cầm thú, đánh đập một đứa con gái yếu ớt như chị… Nói chung, giờ nhớ lại mình còn cảm thấy sôi máu, đủ hiểu là cảm giác của mình lúc đó ntn.. 

Mình nằng nặc đòi chở chị về, phải nói chuyện rõ ràng với ba chị, mình còn muốn báo công an nữa chứ (Mình đúng là điên, nghĩ lại thì thấy hơi buồn cười, mình là cái quái gì mà có cái quyền nói chuyện ”phải quấy” với ba chị chứ, ngông cuồng thật ). Tất nhiên là chị không đồng ý, chị van xin mình, nói với mình là việc này có lý do riêng, rồi chị sẽ giải thích, sẽ nói với mình, giờ mình hãy để cho chị về, để chị yên ổn để giải quyết việc gì đó… Chị lại khóc nữa, chị khổ quá rồi, khóc nhiều quá rồi, nước mắt bao nhiêu cho đủ hả chị ơi..

Mình đành chạy vào nhà lấy đt của mình đưa cho chị, nói như ra lệnh:” Được rồi, chị cầm lấy đt của em đi, chiều em mua cái khác, có gì chị phải báo em ngay, ngay lập tức..” . 

Tối hôm đó nằm ở nhà thấy khó chịu quá, nghĩ đến cánh tay của chị mà uất ức muốn trào máu mắt. Mình nhấc máy gọi thử cho chị (hồi chiều có sms, vẫn reply) . Số điện thoại không liên lạc được…. Lần nào cũng vậy, cứ mỗi lần không gọi được cho chị là mình tưởng tượng đủ thứ chuyện, đến nỗi nhiều lúc phải tự tát vào mặt mình để tự trấn an. Nhưng lúc này thì khác, chị đang gặp chuyện rồi, chắc chắn rồi… Hồi trưa chị nói là chị đang cần thời gian để giải quyết việc gì đó, lúc đó rối quá nên mình cũng không hỏi là việc gì…

Mình xách xe chạy ngay qua nhà chị, đến cổng nhà chị (vẫn gởi xe rồi đi bộ như mọi hôm) mình trèo lên chậu cây cảnh ngó vào trong thì mình thấy ba chị đang ngồi thư thái coi tv. Còn chị…

Chị đang gục mặt quỳ ở góc nhà ……………………

(…)